Lời tri ân cuối học sinh lớp 12: Nếu có kiếp sau, xin vẫn được làm học trò của thầy cô

Lời cảm ơn, lời xin lỗi có nói 1 triệu, 1 tỷ lần cũng không đủ, nhưng chúng con vẫn xin được cúi đầu đa tạ công ơn của thầy cô lần cuối. Thầy cô hãy luôn tin rằng chúng con sẽ thật thành công, sẽ luôn xứng đáng là học trò của thầy cô!

02:05 - 28/05/2018

Trong những khoảnh khắc chia xa tuổi học trò đầy ngậm ngùi này, điều mà các cô cậu học trò nhớ nhất chắc có lẽ là công lao dạy dỗ của thầy cô. Chúng con sẽ không bao giờ quên được hình bóng thầy cô trên bục giảng năm ấy. Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt của chúng con trong những bài học về cuộc sống.

Trước ngưỡng cửa chia tay tuổi 18 để bước vào đời, thầy cô dạy chúng con rằng cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen trong cuộc sống.

Những đứa học trò nghịch ngợm, ngây thơ luôn làm thầy cô buồn vì những lần trốn học, không làm bài tập, thi trượt. Chúng con biết rằng sau những lời mắng ấy thầy cô cũng đau, cũng thương chúng con lắm. Chỉ có những đứa học trò vô tâm, ngây dại là không bao giờ để ý đến cảm xúc của thầy cô. Sẽ chẳng còn cơ hội được làm học trò của thầy cô nữa, chúng con chỉ biết nói rằng, cảm ơn và xin lỗi thầy cô nhiều lắm.

Một ngày là học trò thì cả đời là học trò. Thầy cô hãy chờ nhé, chúng con sẽ trở về trong thành công, sẽ không để thầy cô thất vọng đâu!

meo1843-15272221500641416306242.jpgmeo1807-1527222150062673642329.jpgmeo1754-1527222150059886526537.jpg
bfb5fc99-2713-43f4-9b18-417980a09c13-1527222150082162978860.jpg60bf9d9c-2ff3-4ac9-9d6f-4756c92fdead-15272221500661714448802.jpg

Những khoảnh khắc tri ân cuối cùng của học sinh cuối cấp gửi đến thầy cô

Mỗi lần nhắc đến cô chủ nhiệm là nước mắt lại chực rơi. Chưa có ai thương và yêu mình như cô cả. Cô sẵn sàng giúp đỡ, sẵn sàng đứng ra chịu trận khi cả lớp có lỗi

artboard-1-copy-7-15274255359251324988365.png

Có lẽ thầy sẽ không trách chúng con không về thăm và gặp được thầy lần cuối, vì chúng con biết thầy bao dung lắm. Nhưng trong tận sâu thẳm, chúng con thấy mình có lỗi với thầy. Chỉ biết cúi đầu xin lỗi và mong kiếp sau vẫn là học trò của thầy

artboard-1-copy-6-15274255359231168867485.png

Hàng trăm, hàng nghìn lời cảm ơn, lời tri ân viết cho thầy cô sẽ chẳng bao giờ là đủ. Chỉ mong thầy cô luôn khỏe để vẫn luôn đồng hành cùng chúng con trên đường đời

artboard-1-copy-5-1527425535923859776989.png

Được gặp và được thầy dạy dỗ ấy là cái duyên lớn trong đời chúng con. Chỉ tiếc rằng khi đó con không nhận ra, để giờ ra trường rồi bùi ngùi tiếc nuối

artboard-1-copy-4-15274255359201997140255.png

Nhiều đêm ngồi một mình, nhớ về tuổi học trò lại nghĩ về cô, thương cô hơn. Cả một đời tận tụy chỉ mong được nhìn học trò của mình thành công. Nhưng thời gian tàn nhẫn đã lấy đi sức khỏe của cô, không cho cô cơ hội được chứng kiến sự trưởng thành của chúng con

artboard-1-copy-3-1527425535917546853867.png

Mọi sự nghiêm khắc của thầy cũng chỉ với mong muốn duy nhất là đám học trò chú tâm học hành để mai sau thành người, để ra đời có thể ngẩng mặt lên tự hào nói rằng, chúng con là học sinh cũ của thầy!

artboard-1-copy-2-1527425535914662011374.png

Cô hiền lắm, thấy lớp hư cô khóc, lớp học kém cô khóc, thấy đứa nọ bị ba đánh vì thi trượt cô cũng khóc... Cô như một người mẹ vậy, ân cần chăm sóc những đứa học trò từng ly, từng tý một

artboard-1-copy-1527425535925670892869.png
Loading...